15 bài hát kết phim hay nhất

Thảo luận trong 'Tin tức - Đánh giá' bắt đầu bởi Son Kevin, 14/4/16.

Lượt xem: 1,558

  1. Son Kevin

    Son Kevin 23,97 hình/s


    [​IMG]
    Nếu những gì người ta nói là sự thật, rằng phần khởi đầu và kết thúc của một bộ phim là phần đáng nhớ nhất, thì người phụ trách âm nhạc, dựng phim, và nhà làm phim biết rằng một bài hát mở màn và kết thúc có thể có một tác động rất lớn vào cách bạn cảm nhận khi đi khỏi rạp chiếu phim. Dưới đây là danh sách 15 bộ phim kết thúc với phần nhạc hoàn hảo.

    Danh sách sau đây có chứa phần đánh giá về từng bộ phim.

    15. High Fidelity - I Believe - Stevie Wonder
    High Fidelity là phần tiếp diễn của câu chuyện tuổi tác về một người đàn ông đáng lẽ đã trưởng thành từ nhiều năm trước. John Cusack vào vai một chủ cửa hàng đĩa hát, người đang thoát khỏi bạn gái của mình và ông ta kể chuyện tình yêu của mình trước khi ông nhận ra sự non nớt và nỗi ám ảnh với âm nhạc có thể đóng vai trò trong sự đau khổ của bản thân ông. "Tôi có nghe nhạc pop vì tôi rất khổ sở không? Hay là tôi khổ sở vì tôi nghe nhạc pop? "

    Bản nhạc này, đúng với gu của nhân vật chính, là một trong những bản hay nhất trong những năm 90. Bộ phim kết thúc với hướng hòa giải với tình yêu của cuộc đời mình, nói rằng ông hiện đang làm việc với một đĩa hát tổng hợp mới cho cô ấy với những bài hát cô muốn. Điều này tượng trưng cho việc ông cuối cùng cũng đã đặt những nhu cầu và mong muốn của người khác lên trên bản thân mình.

    Stevie Wonder sau đó đi kèm với "I Believe" một bài hát dài thể hiện sự lạc quan về tương lai. Nó đưa người xem đến với bầu không khí như là một kết thúc phù hợp cho một trong những bộ phim hài lãng mạn nhất của những năm 90.

    14. Drive - A Real Hero – College and Electric Youth

    Trong Drive, đạo diễn Nicolas Winding Refn tạo nên một phần phong cách của nghệ thuật pop hành động mang đến sự tươi mới cũng như hoài cổ. Xu hướng hồi tưởng của bộ phim gợi đến những phim Michael Mann của những năm 80, nhưng lại là một hơi thở trong lành với những người hâm mộ phim khi nó ra mắt vào năm 2011.

    Nó mang đến cho chúng tôi một lý do để đưa Ryan Gosling trở nên nghiêm trọng như một tài xế nghiêm khắc và nguy hiểm, khiến chúng ta yêu Carey Mulligan, và thậm chí đã cho chúng tôi cảm giác đầu tiên về Oscar Isaac, tất cả xoay quanh một bản nhạc pop có sức lôi cuốn cao.

    Bộ phim mở đầu với một bản ngâm nga Bopper, "Có điều gì đó về bạn... thật khó để giải thích." Khi chúng tôi đang giới thiệu với người lái xe bí ẩn và được dẫn vào một hành trình khám phá những gì đã xảy ra phía sau mui xe của Gosling.

    Khi bộ phim đạt đến đỉnh điểm, và người lái xe vị tha nhưng thô lỗ đã gặp phải những sai trái của người mẹ đơn thân Mulligan, bản nhạc khẳng định rằng hành động của ông đã chứng minh ông là một con người thực sự và là một anh hùng thực sự.

    13. An American Werewolf in London - Blue Moon - The Marcels
    An American Werewolf in London là một điều bất thường trong khoảng thời gian đó, một đạo diễn phim hài, John Landis, tạo ra một trong những phim kinh dị hay nhất trong những năm 80 và vẫn giữ cho nó sự hài hước. Bạn sẽ sai lầm nếu nghĩ rằng bộ phim lai "kinh dị-hài", đó là một bộ phim thực sự đáng sợ mà chỉ có những giây phút khinh suất cuồng loạn.

    Sau khi du khách người Mỹ, người bạn thân nhất của David, bị sát hại bởi một người sói, và ông bị rắn cắn, đồng thời ông bị ám ảnh bởi người bạn thân của mình, Jack, dưới hình thức của một xác chết bị cắt xén. David đem lòng yêu cô y tá người Anh dễ thương khi đang trong quá trình hồi sức, nhưng khi trăng tròn, ông biến dạng thành một con sói và giết những người vô tội. Thật thú vị, phải không? Landis khéo léo phân tán giai điệu lạc quan trong suốt bộ phim, tất cả chúng đều có từ "trăng" trong tựa đề.

    Bản dựng cuối cùng của bộ phim ghi lại một cách hoàn hảo tính bi ai tăm tối trong khi vẫn bông đùa khi nó cắt cảnh từ cơ thể đã chết của David đến phần credit và The Marcels gõ vào cánh cửa tượng hình với "Bom ba ba boms" và "Dang a dang dang’s."

    12. The Breakfast Club – Don’t You (Forget About Me) - Simple Minds
    The Breakfast Club phản ánh về thanh niên ngoại thành năm 1980. Nó lấy khuôn mẫu có sẵn từ trước của học sinh trung học có thể đã được sử dụng như là không có gì hơn cỏ tranh trong các bộ phim trước đó, bị cắt xén và xé rách để lộ ra những người trẻ tuổi sợ hãi, bối rối, và hư hỏng.

    Kẻ tầm thường, lính Ê cốt, cô gái nổi tiếng, giỏ mây, và kẻ gây rắc rối tất cả đều được để lộ qua một người khác, trong đó sự khác biệt của họ đã thực sự được xây dựng bởi những lời nói dối mà tất cả họ đã nói ra và họ có nhiều điểm chung hơn họ nhận ra.

    Don’t You (Forget About Me) là một tiếng khóc không chỉ cho các nhân vật riêng lẻ để nhớ về những gì họ đã đạt được trong những ngày họ đã trải qua với nhau, đó còn là một tiếng kêu của một thế hệ thất vọng. Đến cuối phim, bạn cảm thấy các nhân vật đã giành được một chiến thắng nhỏ trong việc cải tạo bản thân thật sự của họ.

    Với bàn tay của Judd Nelson trong không khí, bài hát Simple Minds như một thánh ca và bộ phim kết thúc cũng với nắm đấm của khán giả vào không khí.

    11. Fantastic Mr. Fox – Let Her Dance – The Bobby Fuller Four
    Soundtrack của Wes Anderson thường gợi lên nỗi nhớ và cuộc vui trong cảm giác chuyện cổ tích. Không nhiều hơn so với sự hòa nhập của ông với một câu chuyện dân gian của Roald Dahl, The Fantastic Mr Fox. Anderson truyền vào nhiều giai điệu và âm thanh thuộc cuối những năm 60 / đầu những năm 70 không chỉ mang đến cho bộ phim cảm nhận về thời gian nó được viết, mà còn là thời gian khi Anderson còn trẻ.

    Let Her Dance bởi The Bobby Fuller Four nắm bắt được bản chất vô tư của bộ phim, cũng như bản chất của người xảo quyệt dẫn chúng ta đến những hiểm nguy và đánh lừa tất cả những thứ gây cản trở phá hỏng thời điểm tốt của hắn. Bộ phim có rất ít mục tiêu, nhưng để có thể thu thập thông điệp từ ông Fox và không làm cho cuộc sống quá nặng nề, và nếu bạn có thể đánh lừa thói huênh hoang, tất cả sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

    10. Dr. Strangelove – We’ll Meet Again - Vera Lin
    Khi tìm kiếm cụm từ "soundtrack chói tai" và có thể bạn sẽ tìm thấy cảnh này ở đâu đó. Có lẽ bộ phim xuất sắc nhất có liên quan của Kubrick, theo cách nhìn nhận hoài nghi của các nhà lãnh đạo thế giới, sẽ không có gì quá đáng khi nói rằng nó cũng là một trong những bộ phim đen tối vui nhộn nhất được thực hiện từ trước đến nay.

    Thật khó để tưởng tượng bất kỳ nhóm nào trong năm 1964 được chọn dựa trên các loại tiếng cười tinh tế nà Kubrick theo đuổi. Có thể ít ai biết được cảm nhận như thế nào khi xem một vụ nổ hạt nhân tiêu diệt nhân loại, ít ai biết được Kubrick có thể đang cười với sự cúi đầu.

    9. Zodiac - Hurdy Gurdy Man - Donovan
    David Fincher biết cách làm thế nào để kết thúc một bộ phim. Điều làm cho một bộ phim gần với phim tài liệu của Fincher, Zodiac, trở nên đáng sợ đó là việc rất chú ý đến chi tiết trong việc tái tạo một loạt các vụ giết người thực sự xảy ra ở California vào cuối những năm 60 và đầu những năm 70. Fincher dệt ra một chuỗi các manh mối, trải dài hơn hai tiếng rưỡi và chỉ dẫn đến một kết luận: chúng ta sẽ không bao giờ biết người đàn ông boogey là ai.

    Trong khi âm thanh chói tai, Hurdy Gurdy Man hướng khán giả ra khỏi rạp chiếu phim với một cảm giác rằng cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc và một số bí ẩn không có kết thúc thỏa đáng. Fincher đang cố gắng để dọa bạn, không có bất ngờ hoặc cảm giác mạnh, nhưng chỉ đơn giản là với sự thật lạnh lùng và đáng sợ.

    8. Stand by Me - Stand By Me - Ben E. King
    Không có nhiều những câu chuyện thời thơ ấu nào lại trung thực một cách tàn nhẫn như Stand By Me. Phần nhiều trong số đó phải được thực hiện với ngành hóa học của bốn diễn viên trẻ hàng đầu. Bạn sẽ không quan tâm về từng vấn đề cá nhân của họ một cách sâu sắc nếu bạn không có được cảm giác khi những chàng trai sẽ chết vì nhau, đó là một cam kết mà chỉ có sự bồng bột tuổi trẻ mới có thể giúp sức.

    Cú đấm thực sự đến ở cuối của bộ phim, như người kể chuyện Richard Dreyfuss đã trưởng thành chỉ để tách ra khỏi những người bạn tốt nhất mà ông từng biết. Chúng tôi không thể không cảm thấy hối hận về những tháng ngày tuổi trẻ kéo dài và những người bạn tốt đã ra đi như khi Ben E. King hát bài chủ đề rất tình cảm và Dreyfuss để lại cho chúng ta đôi dòng, "Sau này tôi chưa bao giờ có bất kỳ người bạn nào như những người bạn tôi đã có khi mười hai tuổi. Chúa ơi, không ai cả?"

    7. Reservoir Dogs - Coconut - Harry Nilsoon
    Thật khó để đưa ra chính xác những điều làm cho bài hát này trở nên hoàn hảo đối với hồi kết của Reservoir Dogs. Trong vẻ Shakespeare, tất cả các nhân vật chính của chúng tôi được hạ xuống trong vài giây, một bí mật được tiết lộ, một nhân vật bị phản bội một cách khủng khiếp, tất cả mọi người chết, và sau đó một bài hát vui tươi với cách ăn mặc hấp dẫn về một quả dừa được thể hiện và phá vỡ sự căng thẳng một cách vui nhộn.

    Nó gần giống như khi Tarantino quay sang bạn và hỏi, "Điều này không tuyệt vời sao?" Nó cũng tiếp tục chủ đề về các nhân vật khi nghe những bản nhạc có hồn của những năm 70 trong suốt bộ phim, tạo một ý tưởng tuyệt vời của những tên tội phạm bạo lực mê đắm tâm hồn những năm 70.

    Bạn cũng có thể tranh luận rằng câu chuyện của những người bị ốm do nước dừa và một bác sĩ kê đơn những thứ khiến họ bị bệnh vào câu chuyện, nhưng dù là cách nào đi nữa, thì nó cũng rất ổn.

    6. The Life Aquatic - Queen Bitch - David Bowie
    Phim hài dưới nước này của đạo diễn Wes Anderson không chỉ kết thúc bằng một bài hát Bowie, mà âm nhạc của David Bowie còn là một chủ đề xuyên suốt. Bill Murray là Steve Zissou, một nhà thám hiểm đại dương với nhiệm vụ trả thù cho người bạn thân nhất của mình, người đã bị nuốt sống bởi một con cá mập hổ. Thật không may, trong dáng vẻ Wes Anderson hoàn hảo, Steve thành trò cười trong công việc của ông.

    Bộ phim mang lại một cảm giác kỳ lạ của chủ nghĩa siêu thực mà hoàn toàn thể hiện phong cách siêu anh hùng kỳ quặc với bức màn bí ẩn với Buckaroo Banzai và Jeff Goldblum mặc trang phục cao bồi. Chỉ có kết thúc khác thường này là xứng đáng như một cú đá vào đầu bài hát Bowie. Bạn sẽ ra khỏi bộ phim giống như cách nhân vật chính của chúng ta, với đầu ngẩng cao.

    5. Watchmen – Desolation Row – My Chemical Romance
    Zack Snyder chuyển thể từ tiểu thuyết, thích hợp cho vị trí cuốn tiểu thuyết đồ họa tệ nhất mọi thời đại và là sự thiếu xót đối với hầu hết các nhà phê bình và khán giả đại chúng, nhưng những người hâm mộ bản gốc của cuốn tiểu thuyết có cái nhìn tốt hơn về bộ phim, họ cho rằng nó là một trong những tác phẩm chuyển thể sát nội dung nhất với tiểu thuyết giả tưởng. Bộ phim có thể không được hoàn hảo, nhưng nó công chiếu vào thời điểm mà có rất nhiều phim truyện tranh được công chiếu, nó thỏa mãn một nhu cầu phân tích tối nghĩa về khái niệm.

    Bộ phim kết thúc một cách kỳ lạ với việc có vẻ như âm mưu khủng bố của nhân vật phản diện thành công, nhưng với những điều tốt đẹp hơn, giết chết hàng triệu người để cứu hàng tỷ người khác. Một bộ phim phản chủ nghĩa anh hùng được biết đến như Rorschach chỉ có thể nhìn nhận thế giới trong màu đen và trắng, và trong khi cuối cùng thất bại trong việc cảnh báo thế giới về sự thật đằng sau hòa bình giả tạo, máy quay trì hoãn trên nhật kí của ông và cảnh quay chính là tiếng cười cuối cùng của ông.

    Bản cover của My Chemical Romance bởi Bob Dylan’s Desolation Row, sau đó đưa ra các lời phê bình mới và ác ý với bản ballad này, là gần như nghe giống như một bài thơ mà Rorschach tự sáng tác.

    4. Groundhog Day – Almost Like Being In Love – Nat King Cole
    Khi mây tan ra và Phil Connors cuối cùng thức dậy với một bình minh mới sau khi mất, có thể là, rất nhiều năm trong cùng một ngày, bạn không chỉ phấn khởi rằng lời nguyền cuối cùng đã bị phá vỡ, mà bạn còn cảm thấy bạn đã tiến qua được phía bên kia và học được một điều gì đó.

    Trong khi Groundhog Day có những khoảnh khắc sống còn tăm tối, nó là một cuộc hành trình cuối cùng kết thúc với nhân vật chính phát triển thành người mà sâu thẳm trong ông luôn muốn trở thành. Ông được đưa ra cơ hội tới cơ hội khác để thay đổi một ngày duy nhất và cuối cùng đã khiến tất cả mọi thứ ổn định.

    Có rất ít người cảm nhận được bộ phim hay sống theo sự kỳ thị như đá quý Bill Murray / Harold Ramis này. Người dự báo thời tiết hoài nghi và cứng đầu Bill Murray đang bị mắc kẹt trong cùng một ngày cho những điều có thể là rất nhiều năm, đi qua các giai đoạn hoảng loạn, trầm cảm, mất trí, và cuối cùng là một sự thấu hiểu mà ông có được.

    3. American Beauty – Because - Elliot Smith
    Kết thúc một bộ phim với một ca khúc Beatles là điều rất nguy hiểm. Tệ nhất là nó có thể đi ngưng lại tẻ nhạt, và trong khi một ứng cử viên xứng đáng cho danh sách này có thể là ứng dụng của David Fincher "Baby You’re a Rich Man" ở cuối của Social Network, phần cover của Because bởi Elliot Smith đã làm được những gì vài cover của Beatles đã làm, bám theo bản gốc.

    American Beauty là bộ phim trong thời đại của nó. Trước khi ông làm phim Bond, giao dịch đầu tay của đạo diễn Sam Mendes với sự vỡ mộng và tìm kiếm những kinh nghiệm siêu việt trong thế tục. Nhân vật chính của chúng ta là đã chết, nhưng đã tìm thấy một cảm giác bình yên với cuộc sống của mình. Because là một bài hát mà gần như là một câu thần chú.

    2. Fight Club - Where Is My Mind - Pixies
    Ban đầu, Where Is My Mind có thể quá đúng khi bạn nhận ra bước ngoặc cuối trong Fight Club của David Fincher. Nhân vật chính của chúng ta bị bỏ lại trong bộ phim tự hỏi câu hỏi này. Ông nhận ra tâm trí của mình đã phản bội ông và chỉ khi ông nghĩ rằng ông đã giành quyền kiểm soát cuộc sống của chính mình một lần nữa, thế giới của ông lại thật sự đổ nát xung quanh ông.

    Pixies Where Is My Mind đã trở nên liên quan nhiều hơn đến bộ phim và thường liên quan như một bài nổi bật trong danh sách nhạc những năm 90, mặc dù ban đầu được ra mắt vào những năm 80.

    Phần điệp khúc ám ảnh và đoạn ngắn những nốt guitar điện đem đến một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng của bạn khi bạn nhận ra rằng mặc dù Tyler Durden đã bị đánh bại, ý chí vẫn sống mãi. Ngay cả khi điệp khúc không gọi đúng sự thật cho nhân vật chính của chúng ta (Jack Tyler? Người kể chuyện?), bài hát sẽ vẫn rất hoàn hảo.

    1. Goodfellas - I Did It My Way - Sid Vicious
    Goodfellas là câu chuyện về một thanh niên liều lĩnh. Một người mang tất cả những tham vọng Mỹ, người thông minh theo lối đường phố, và tham lam không quan tâm anh phải giết ai để có thể mở lối cho con đường của mình. Bộ phim kết thúc với nhân vật chính của chúng ta, Henry Hill, rơi xuống hố sâu cuộc sống dư thừa, bạo lực, và nghiện ngập của mình. Liệu anh có hối tiếc gì không? Không. Trên thực tế, nếu có thể thì anh ấy sẽ làm tất cả một lần nữa.

    Chất thơ của nó là Martin Scorsese đã chọn bản cover của Sid Vicious từ I Did It My Way của Frank Sinatra. Không chỉ việc trình bày tự tin thể hiện các nghệ sĩ không hề hối tiếc về cuộc sống của mình, mà nó còn được hát bởi một người sống một cuộc sống rất liều lĩnh và cuối cùng rơi vào bạo lực.

    Bài hát chắc chắn đẩy người xem ra chỗ ngồi của mình với một cảm giác có chỉ số octan cao như bị đấm vào mặt. Đó là nhạc punk rock theo cách mà punk rock của bộ phim và sổ tay về cách làm thế nào để đưa vào một bài hát phù hợp với chủ đề.
    tham khảo tasteofcinema
    24hinh.vn biên tập​