Chia sẻ Điện ảnh Sô Viết mang đến "đôi mắt" cho máy quay như thế nào?

Thảo luận trong 'Phân tích-Cảm nhận-Chia sẻ' bắt đầu bởi Hitchcock, 7/5/17.

Lượt xem: 410

  1. Hitchcock

    Hitchcock Cinematographer


    [​IMG]
    Khi phim The Untouchables của Brian De Palma xuất hiện vào giữa những năm 1980, cảnh phim mà những những người âm mộ tập trung vào diễn ra tại Union Station, Chicago, trong đó một cuộc đọ súng bạo lực giữa đám đông của Al Capone và FBI diễn ra khi một chiếc xe đẩy em bé từ từ lăn xuống cầu thang, chỉ được giữ lại ở bậc thang cuối. Đây là một tác phẩm làm phim tuyệt vời - có lẽ là một trong những bộ phim hay nhất của De Palma - nhưng nó cũng được nâng cấp trực tiếp từ một trong những cảnh nổi tiếng nhất trong lịch sử điện ảnh: cảnh xe đẩy trong Battleship Potemkin (chiến hạm potemkin) của Sergei Eisenstein

    Bộ phim này là một trong những nền tảng của phong trào điện ảnh được biết đến như là Chủ nghĩa hình thức Sô Viết, thể hiện video này của Tyler Knudsen.
    Video của Knudsen cho thấy toàn bộ một vòng phong trào, sự khởi đầu của nó đến trước sự phát triển nhanh chóng của ngành điện ảnh ở Nga vào đầu thế kỷ 20, dẫn tới sự phát triển của Mosfilm, một trong những hãng phim lớn nhất trong lịch sử điện ảnh Nga.

    Cùng với sự phát triển này, một nhánh làm phim với ý tưởng trái ngược đã hình thành. Hiệp hội Điện ảnh Cách mạng do Eisenstein và nhà làm phim tên là Lev Kuleshov dẫn đầu đã muốn tạo ra những bộ phim không giống như những bộ phim đậm chất truyền thống được làm trước Cách mạng Nga. Vũ khí chính của họ chống lại việc làm phim trong quá khứ là một cảm giác mạnh mẽ về tính hiện thực và kỹ năng với việc dựng phim, hoặc kết hợp các hình ảnh để tạo ra một ý nghĩa mới.

    Có vài ý tưởng về dựng phim: một số người cảm thấy nó nên thể hiện mối quan hệ và sự tương thích trực quan giữa các hình ảnh một cách nuột nà, trong khi những người khác, như Eisenstein, cảm thấy điều ngược lại lại là đúng. Kuleshov quan tâm đến những liên kết tinh tế giữa các hình ảnh chứ không phải là sự tương thích theo nghĩa đen hay theo chủ đề. Trong một bộ phim nổi tiếng có lồng Kuleshov Effect, ông đã chen vào những hình ảnh của khuôn mặt diễn viên giống nhau với những hình ảnh khác nhau; Mặc dù tất cả các hình ảnh của khuôn mặt đều giống nhau, nhưng biểu hiện dường như thay đổi sau mỗi đoạn cắt, theo lý giải của khán giả. Ý tưởng của Eisenstein về dựng phim, chắc chắn thống trị các khái niệm chung của từ đó, là những ý nghĩa mới được tạo ra khi những hình ảnh không hợp nhau khi chúng xuất hiện với nhau.

    Video của Knudsen cũng dạy chúng ta rất nhiều về hai đạo diễn nổi tiếng khác về Chủ nghĩa Sô Viết là Dziga Vertov và Alexander Dovzhenko. Bộ phim được biết đến rộng rãi nhất của Vertov là một bộ phim tài liệu mang tên Man with a Movie Camera, một bộ phim khắc họa rõ nét về thời gian trong phim. Phát triển ý tưởng của Vertov chính là camera là một "đôi mắt điện ảnh", bộ phim chỉ đơn thuần là một báo cáo về cuộc sống trong thành phố, nhưng nó cũng cho thấy nhà làm phim làm ra bộ phim cũng như người xem tự thưởng thức nó, một phần của phim là sự kết hợp nhiều định dạng và kỹ thuật. Vertov nhắc đến tác phẩm này như là một "bản giao hưởng thành phố", ám chỉ đến ý định của ông là tất cả các phần đều hài hòa. Dovzhenko trở nên nổi tiếng với Trilogy Ucraina, một câu chuyện ngụ ngôn về sự phát triển nền văn học dân gian của Ucraina, bị Liên Xô xem thường vì thông điệp chống Liên Xô nhưng lại được yêu thích ở nhiều nơi khác trên thế giới.

    Knudsen kết thúc vòng phong trào bằng cách chỉ cho chúng ta thấy sau bao nhiêu năm, Chủ nghĩa hình thức Xô viết trở lại nguồn gốc của chúng, biến thành phim truyền thống cho các hãng phim lớn. Tuy nhiên, dù chúng có đi theo đường nào, chủ nghĩa hình thức Liên Xô đã làm sâu sắc hơn phương pháp luận của tất cả các bộ phim làm theo nó, khiến cho các tác phẩm của của nhà làm phim thành công càng trở nên trọn vẹn và khó khăn hơn.

    video No Film School​