Học dàn cảnh qua bộ phim '12 Angry Men'

Thảo luận trong 'Đạo diễn' bắt đầu bởi Son Kevin, 17/10/17.

Lượt xem: 849

  1. Son Kevin

    Son Kevin 23,97 hình/s


    [​IMG]
    Bộ phim 12 Angry Men (12 người đàn ông giận dữ) cổ điển năm 1957 của Sidney Lumet là một tác phẩm bậc thầy về dàn cảnh- và là một trong những điều mà các đạo diễn ngày nay có thể học hỏi được. Mỗi cảnh được tạo ra theo cách mà để cho hành động vẫn diễn ra và khán giả đều được tham gia vào. Điều này phần lớn là do sự kết hợp của giữa chuyển động camera và sắp xếp diễn viên. Được xác định, được lên kế hoạch trước, và được khéo léo thực hiện, mỗi khung hình đều được phát huy tối đa khả năng.

    Hãy xem video phân tích chiến lược mà đạo diễn Lumet đã sử dụng để đạt được điều này trong video dưới đây.

    "Các đạo diễn hiện đại đôi khi giới hạn các đối thoại của các nhân vật, chỉ để đứng hoặc ngồi và không có gì khác," Khi bạn cho diễn viên đó đi trên đôi chân của họ, di chuyển theo cách của nhân vật của họ, và tương tác trực tiếp với môi trường xung quang họ, việc này tạo cho họ một cơ hội để khám phá và tự khám phá mà có nhiều khả năng sẽ giúp ích lớn cho bộ phim. Điều này cũng khiến cho cảnh phim có thêm năng lượng - khán giả sẽ không bao giờ cảm thấy như thể hành động đó đang bị đình trệ.

    Nhưng không chỉ để các diễn viên tự do; Bạn cũng nên để khung hình của mình tự do. Điều này có nghĩa là quay cả khung hinh và sử dụng mọi phần của khung làm nơi sắp xếp hành động hay nhân vật. Thay vì chỉ để thu nhân vật của bạn vào khung hình ở tiền cảnh, hãy để chúng chiếm nhiều phần trên màn hình hơn hoặc thậm chí cho phép chúng di chuyển xung quanh khung hình. Trong cùng một đoạn, bạn có thể có các nhân vật ở những phần khác nhau của khung hình tương tác với nhau. Cho phép cuộc trò chuyện diễn ra giữa các nhân vật chiếm các không gian khác nhau trong cùng một cảnh (chứ không phải trong nhiều cảnh).

    "Các điểm của câu truyện có thể tự nhiên diễn ra từ chuyển động được kết hợp của hành động và camera."

    Ngoài việc cố ý dàn cảnh diễn viên, bạn cũng nên xem xét cách camera có thể hoạt động tốt nhất để nhấn mạnh các yếu tố hiện tại khác nhau của bố cục khung hình của bạn. Chúng nên được kết hợp song song: bạn có thể giảm focus giữa các nhân vật, hoặc bạn có thể bắt đầu quay với một nhân vật và sau đó đi theo một nhân vật khác. Để phát triển câu chuyện bằng camera, hãy để các nhân vật di chuyển vào ra khung hình. Hãy thử sử dụng các cỡ cảnh khác nhau trong một cảnh

    Tất cả các chiến lược này sẽ giúp xây dựng sự lỏng lẻo cho bộ phim. Lumet tạo ra cái gọi là "mật độ" trong cảnh, để các điểm trong truyện có thể tự nhiên diễn ra từ chuyển được động kết hợp từ hành động và camera chứ không chỉ bằng việc cắt cảnh.